Những Sai Lầm Đã Cũ

Đã một năm 2 tháng sống ở một thành phố xa lạ, và không làm gì cả. Điều may mắn của tôi chính là đã gặp được những người anh, những người bạn, xem tôi như là một gia đình, lo lắng cho tôi như là một thành viên trong gia đình họ. Và Tôi cảm ơn về điều đó rất nhiều. Những đêm thức trắng, chìm trong khói thuốc, cafe và trà. Để không nghĩ về điều gì cả. vì khi nhắc về quá khứ, là một sự đau lòng chưa thể nguôi ngoai.
Và hôm nay sau khi đã bình ổn trong tâm hồn, nhìn nhận lại những sai lầm của thời gian trước. Sau khi đọc vài cuốn sách để giữ cho mình bận rộn. Tôi đã hiểu tại sao tôi vẫn chưa thể trở thành một người tôi mong muốn
Lý do thứ nhất có lẽ là bởi vì tất cả những gì tôi mong muốn, chỉ dừng lại ở mong muốn. Tôi chưa từng muốn biến nó thành sự thật. Sau khi những người thân thiết qua đời. Tôi đã chìm trong những ngày buồn bã và thất vọng về cuộc sống, Tôi luôn tự hỏi mình làm tất cả để làm gì, cho tới một ngày mọi thứ cũng sẽ kết thúc mà thôi. giống như cuộc sống có tươi đẹp như thế nào rồi cũng phải kết thúc. Và tôi tự giải thích với chính mình rằng, Cuộc sống chính là tận hưởng. Một thời gian dài tôi cảm thấy điều đó thật đúng đắn. Tôi sống chậm hơn, uống cafe lâu hơn, hạnh phúc lâu hơn, đau khổ cũng vậy. Tôi nghĩ đó là mùi của cuộc sống. Và tận hưởng quá nhiều cũng sai.  Sai khi tôi chẳng thể trở thành người mà tôi mong muốn,
Vậy nên sai lầm đầu tiên của tôi chính là tôi có ước mơ nhưng thiếu khát khao.  Và tôi phải thay đổi điều này,  Phải Thay Đổi.
Sai lầm thứ 2, là tôi đã làm tất cả mọi thứ, nhưng sai cách. Tôi đã dồn hết tiền để có thể làm những điều tốt hơn, cho tất cả mọi người. Cho nhân viên cũ, cho công việc kinh doanh, Nhưng tôi chưa hề dành điều gì cho tôi cả. Khi tôi ra đi, chỉ 2 bàn tay trắng. Để cho mình thất bại như vậy, là tôi đã sai rồi. Lẽ ra tôi nên tiết kiệm tiền, để mua cho mình một chiếc điện thoại mới, chiếc máy ảnh mới, và cả máy tính mới nữa. Tôi sẽ tiết kiệm ngay bây giờ. không phải để cho bản thân có được những thứ mới, Mà là khi những thứ cũ ra đi, hư hỏng, Tôi có thể mua ngay được những thứ mình muốn.
Sai lầm nữa đó chính là tôi đã làm một công việc mà tôi không yêu thích, kéo dài trong một thời gian lâu như vậy, để rồi một ngày tôi chán cả cái thành phố mà tôi đã từng tha thiết yêu.
Tôi Phải Cân Bằng Mọi Thứ Trở Lại ( thời gian gần đây chỉ toàn ăn chơi, không làm gì )
Để giải quyết những sai lầm trên, Tôi phải có một quỹ tiết kiệm để kinh doanh, 1 quỹ tiết kiệm cho sự ổn định của tài chính bản thân. điều này không thể chần chừ được nữa.
Tôi vẫn sẽ nói về hoài bão và ước mơ, nhưng từ bây giờ tôi sẽ hiên thực nó, Tôi sẽ là một người chụp ảnh em bé ở thành phố này.  Một dịch vụ chụp ảnh toàn diện với domain studio.vn và một người bán những chiếc ví da gửi tình cảm của Cha vào đấy.

Tạm Biệt Những Thứ Đã Từng Là Tất Cả

Tôi nhớ năm 2010, từ bỏ tất cả những gì tôi xây dựng, từ bỏ tất cả những gì tôi từng biết, từng góc phố thân quen, tạm biệt Hà Nội quay trở về với Đà Nẵng, nơi đã từng thất bại. Tôi nghĩ với tất cả những gì đã học được, tôi có thể đứng lên từ đống hoang tàn một lần nữa. Thế nhưng có lẽ nơi ấy chưa đủ xa, để rồi tôi vấp ngã một lần nữa. Một hệ thống hoàn toàn tê liệt tất cả nhờ vào định luật bản quyền số 1 của ông Google. Rồi 1 thời gian chìm trong những ngày ngủ vùi, không còn tin tưởng vào bản thân, Nhưng lại còn 1 số nợ quá lớn để trả. Chưa bao giờ trong tài khoản có một số tiền lớn như vậy, đừng nói gì phải trả một lúc. Rồi cũng đứng dậy, sửa chửa sai lầm, cũng hết tận 5 năm. những ngày thức khuya dậy sớm, Những ngày sai lầm, rồi sửa chửa, rồi lại lặp lại nhiều lần như vậy, làm cho tôi cảm thấy rằng, hoá ra mình vẫn chưa là gì cả.
Vào một ngày tháng 5, 2016. cảm thấy mọi thứ đã kết thúc, cảm thấy chẳng còn lý do gì để ở lại cái thành phố đó nữa, tôi quyết định giải quyết những vấn đề cũ. Để lại tất cả mọi thứ. Lên lầu lục lại chiếc máy ảnh cũ, lau chùi cẩn thận. bỏ pin và thẻ nhớ vào. chọn vài cuốn sách để đem theo, một vài bộ quần áo cũ. Một chiếc balo đã trải qua bao nhiêu lần bụi đường. Chiếc balo tôi đã không động tới vào lần bỏ đi trước. chất mọi thứ lên chiếc xe cũ, vậy rồi nổ máy lăn bánh thôi.  Ngày đầu tiên bắt đầu chạy xe, những cơn gió mát thật mát, thổi vào mặt mà nước mắt lăn ra. Hoá ra cảm giác từ bỏ nó là như vậy, Chuyến đi tôi đã chờ đợi rất lâu rồi. Lần nào khi ra đi trong lòng cũng ngổn ngang như vậy. Nhưng ít ra cũng không còn lo lắng, không còn trách nhiệm, quan trọng nhất là không cần trở về nữa. Chuyến đi bất tận của tôi bắt đầu từ đây.