Tạm Biệt Những Thứ Đã Từng Là Tất Cả

Tôi nhớ năm 2010, từ bỏ tất cả những gì tôi xây dựng, từ bỏ tất cả những gì tôi từng biết, từng góc phố thân quen, tạm biệt Hà Nội quay trở về với Đà Nẵng, nơi đã từng thất bại. Tôi nghĩ với tất cả những gì đã học được, tôi có thể đứng lên từ đống hoang tàn một lần nữa. Thế nhưng có lẽ nơi ấy chưa đủ xa, để rồi tôi vấp ngã một lần nữa. Một hệ thống hoàn toàn tê liệt tất cả nhờ vào định luật bản quyền số 1 của ông Google. Rồi 1 thời gian chìm trong những ngày ngủ vùi, không còn tin tưởng vào bản thân, Nhưng lại còn 1 số nợ quá lớn để trả. Chưa bao giờ trong tài khoản có một số tiền lớn như vậy, đừng nói gì phải trả một lúc. Rồi cũng đứng dậy, sửa chửa sai lầm, cũng hết tận 5 năm. những ngày thức khuya dậy sớm, Những ngày sai lầm, rồi sửa chửa, rồi lại lặp lại nhiều lần như vậy, làm cho tôi cảm thấy rằng, hoá ra mình vẫn chưa là gì cả.
Vào một ngày tháng 5, 2016. cảm thấy mọi thứ đã kết thúc, cảm thấy chẳng còn lý do gì để ở lại cái thành phố đó nữa, tôi quyết định giải quyết những vấn đề cũ. Để lại tất cả mọi thứ. Lên lầu lục lại chiếc máy ảnh cũ, lau chùi cẩn thận. bỏ pin và thẻ nhớ vào. chọn vài cuốn sách để đem theo, một vài bộ quần áo cũ. Một chiếc balo đã trải qua bao nhiêu lần bụi đường. Chiếc balo tôi đã không động tới vào lần bỏ đi trước. chất mọi thứ lên chiếc xe cũ, vậy rồi nổ máy lăn bánh thôi.  Ngày đầu tiên bắt đầu chạy xe, những cơn gió mát thật mát, thổi vào mặt mà nước mắt lăn ra. Hoá ra cảm giác từ bỏ nó là như vậy, Chuyến đi tôi đã chờ đợi rất lâu rồi. Lần nào khi ra đi trong lòng cũng ngổn ngang như vậy. Nhưng ít ra cũng không còn lo lắng, không còn trách nhiệm, quan trọng nhất là không cần trở về nữa. Chuyến đi bất tận của tôi bắt đầu từ đây.